Phật có gia hộ thật không
Chủ nhật, 21 Tháng 12 2008 01:02 - Nhiều tác giả chia sẻ .
Hỏi: Con đang đi làm, không hiểu sao đối với bản thân mình thì con rất hà tiện, nhưng con lại chịu làm việc từ thiện. Con làm từ thiện là vì có một năng lượng xót thương trong tâm con thúc dục con làm chứ không phải vì cầu mong sẽ được giàu đẹp ở kiếp sau hay sẽ được Phật gia hộ gì cả. Không biết con nghĩ vậy có đúng không? Mỗi lần làm việc gì không chắc chắn thì sư cô con thường bảo rằng: đừng lo, có Phật gia hộ. Nhưng con thì vẫn lo sợ vì con không tin sẽ được Phật gia hộ. Con được dạy rằng Phật chỉ là người chỉ đường cho mình chứ đâu có thể gia hộ cho mình được. Chẳng hạn như nếu muốn khỏe mạnh thì phải chánh niệm trong khi ăn và phải lao động chút ít, nếu muốn mọi người thương yêu thì mình phải nói lời ái ngữ,… Và nếu mình làm ngược lại thì mình sẽ có kết quả ngược lại chứ Phật đâu có thể gia hộ cho mình được. Đầu óc con rối quá, con không biết thế nào mới là đúng?
Sư cô Chân Không chia sẻ:
Đối với bản thân, con rất hà tiện nhưng lại ưa lấy tiền của mình làm việc thiện giúp người. Giúp người vì có năng lượng xót thương chứ không mong sẽ được giàu sang kiếp sau. Trả lời : Đúng là con có tâm bồ tát. Bồ tát giúp người mà không bao giờ thấy mình đang giúp người, thấy như tay trái đang đau thì tay mặt phải đưa ra mà đỡ. Người đang đau khổ là tay trái, mình là tay mặt phải lập tức ra tay giúp liền và không hề thấy mình đang làm ơn. Tay mặt không bao giờ mong tay trái trả ơn, đó là hạnh bồ tát. Tuy tay mặt không thấy đang làm ơn và không có ý mong trả ơn nhưng khi ai làm một hành động lành dù không có báo chí nào khen, dù không có bà con nào biết để ca tụng hành động đó nhưng từ con người mà chủ trương hành động lành kia sẽ tỏa ra một từ trường (magnetic field) rất lành, rất trong sáng bình an che chở cho người đó. Đi xe dù có bị đụng nát cả xe mà mình vẫn không sao cả vì cái năng lượng của từ trường an lành đó nơi em đã che chở cho em. Sư Cô của con nói : Cứ làm đi, sẽ có Phật gia hộ. Tuy là cách diễn tả khác nhưng cũng là ý đó, ý rằng mình cứ làm lành đi, sẽ có năng lượng lành từ trong từ trường của mình tỏa chiếu ra, che chở cho mình khi lâm nguy. Đó cũng không sai khi nói Phật sẽ gia hộ. Khi từ trường của con lành thì sẽ thu hút những từ trường lành khác của Phật, bồ tát khắp nơi cùng đến để che chở cho việc lành mà mình đang làm. Con nói. “ Mỗi khi làm việc gì mà không chắc chắn” thì con lo lắng, mặt con bí xị. Trường hợp không chắc chắn thì con phải tập thiền quán, nghĩa là tập nhìn cho sâu tận ngọn ngành. Con nên tự đặt câu hỏi: làm như vậy có lợi cho chùa, cho mình mà có hại ai không ? Có đi sai với năm giới của Phật dạy hay không ? Có sai với luật lệ quốc gia mình cư trú không ? Khi sinh ra đạo luật đó người ta cũng bàn cải hết nước mới bỏ phiếu cho luật đó được ban hành. Ví dụ như mình có đi làm việc có lương nhưng mình khai thất nghiệp để lấy tiền giúp chùa. Mới nghe qua cũng có vẻ như được, thì khai gian chút xíu đã sao ? Tiền này đâu bỏ túi? Lấy tiền đó mà giúp chùa mà, Phật sẽ gia hộ cho ... nhưng nhìn sâu lại NÓ KHÔNG ĐÚNG. Vì phạm giới thứ hai, giới nói láo. Vì nói không đúng sự thật năng lượng lành, cái từ trường lành bao trùm lấy mình sẽ không có mặt nữa và năng lượng mình tiêu cực thì không hút được năng lượng lành của chư Phật và chư bồ tát. Và có thể bị tố cáo, bị bắt, bị phạt, bị nhục nhã cho đạo của đức Thích Ca chỉ dạy điều chân thật, điều lành cho cuộc đời. Mình sẽ mang tội với Phật nếu mình nói láo làm gian để lấy tiền giúp chùa. Chúc em nhiều may mắn!
Sư cô Đoan Nghiêm chia sẻ:
Đức Phật khi chưa xuất gia là một thái tử, con của vua. Là thái tử, đứng về phương diện vật chất mà nói, thái tử muốn gì lại không được, nhưng thái tử khổ tâm thì vẫn khổ tâm thôi. Quyền uy, sắc dục và vật chất không làm vơi được những băn khoăn của một vị vua tương lai, cho nên thái tử đã tìm con đường tâm linh cho chính mình. Và khi thành đạo, đức Phật cũng chỉ dạy cho mọi người con đường mà chính Ngài đã tìm ra, đó là con đường thoát khổ.
Em đang có nhiều ưu tư, lo lắng, vì vậy sư cô thấy điều mà em nên tìm tới hay học hỏi và đặt niềm tin vào là những pháp môn có thể giúp em thoát khỏi những ưu tư, lo lắng đó, hơn là tìm hiểu Phật có gia hộ cho mình hay không. Thành Phật đâu phải để trở thành một nhà bảo hiểm tâm linh (spiritual insurance), hay bảo hiểm sức khỏe (health insurance), hay một người bảo vệ (body guard) mình! Phải không em? Hơn nữa, mình làm việc từ thiện là vì mình có từ tâm. Với tâm từ, mình thấy người khổ thì mình muốn san sẻ, gánh vát; mình thấy người được ấm no thì mình mừng cho họ. Mình nên làm từ thiện khi động lực thúc đẩy xuất phát từ tâm từ, tâm bi hơn là do ngoại cảnh thúc đẩy. Ngoại cảnh thúc đẩy nghĩa là mình làm thì sẽ có ai đó gia hộ, bảo bọc cho mình, chẳng hạn như Phật hay Tam Bảo. Em nên biết Người được gọi là Phật, vì Người này có đại từ, đại bi, đại trí... Nếu em có tâm đại từ, đại bi, đại trí thì em cũng có thể thành Phật. Cần gì ai phải bảo hộ chứ?
Khi đọc thư em, sư cô cảm nhận em thiếu tự tin ở bản thân mình nhiều lắm. Sư cô muốn khuyên em là khi làm gì mà em cảm nhận là em đang mang tới niềm vui, sự nhẹ nhàng cho em, cho người và cho xã hội mà không trái với năm giới của người Phật tử thì em hãy vững tin mà làm, đừng lo sợ, đừng đắn đo. Tại vì khi em có khả năng tạo ra niềm vui, sự nhẹ nhàng trong em và xung quanh em thì em đã đóng góp cho môi trường sinh sống của em thêm sức sống, nhu thuận, hài hòa, lành mạnh, thì chắc chắn em và mọi người sẽ được thừa hưởng không gian đó. Làm được chuyện này, em đã tạo ra rất nhiều phước đức mà không cần tốn một đồng xu nào cả. Đúng không? Nếu em thấy cô nói đúng, thì mỗi khi làm một chuyện gì, em phải tự hỏi mình: Em có thấy vui không? Có cảm thấy nhẹ nhàng trong lòng không? Có phạm vào một trong năm giới của Phật dạy không?
Mong rằng những dòng chữ này sẽ giúp được em một phần nào. Chúc em có nhiều niềm vui trong cuộc sống.

