Thiền Đi
Đi thiền là một phép thực tập rất dễ chịu. Ta phối hợp hơi thở với bước
chân. Thở vào, ta có thể bước hai hoặc ba bước, tùy theo nhu yếu của hai
lá phổi ta. Thở ra cũng như thế. Để tâm ý xuống lòng bàn chân, ta đi
từng bước vững chãi, thực sự tiếp xúc với mặt đất. Ta đi thật tự nhiên;
chánh niệm giúp ta đi an lạc và thảnh thơi như đi trong tịnh độ. Ta có
thể đi với tăng thân hay đi một mình. Ta có thể đi thiền nhiều lần
trong một ngày. Tại Tu Viện Lộc Uyển quanh năm chỉ có một cách đi, đó
là đi thiền.
Hễ cần di chuyển đi đâu, dù chỉ vài ba thước, ta cũng đi thiền. Thiền
đi giúp ta tập sống từng giây phút của đời sống hằng ngày. Khi đi, ta
không nói. Nếu cần nói gì, ta hãy ngừng lại đã. Đi, ta đi với một trăm
phần trăm của thân tâm ta. Nói, ta cũng nói với một trăm phần trăm của
thân tâm ta. Như thế ta mới chế tác được niệm và định. Đi thiền ta có
thể sử dụng bài kệ: "Đã về, đã tới, bây giờ, ở đây, vững chãi, thảnh
thơi, quay về, nương tựa". Nếu khi thở vào ta bước hai bước thì ta thầm
niệm: "Đã về, đã về". Nếu khi thở ra ta bước ba bước thì ta thầm niệm:
"Đã tới, đã tới, đã tới", vân vân. Bài kệ sẽ giúp ta an trú trong chánh
niệm. Mỗi khi ta bỏ những năng lượng tiêu cực đi và ta sẽ cảm thấy nhẹ
nhàng và an vui hơn sau vài mươi phút thực tập. Khi vô sự, đi thiền
giúp ta nuôi dưỡng niềm vui cũng như năng lực của niệm, định và tuệ rất
cần thiết để ta đạt tới vững chãi và thảnh thơi.

Previous:
Tăng Thân
