Tu Viện Lộc Uyển
Kính chào quý vị,
Chúng ta đã về, chúng ta đã tới.
Kính xin quý vị
cùng thở sâu và nhẹ.

Lá Thư Làng Mai số 29

Lá Thư Làng Mai
Thông Điệp Của Tình Huynh Đệ
Đông Tây Đoàn Tụ
Bàn Chân Chạm Vào Đất Tổ
Con Đã Về Thật Rồi
Tôn Giáo và Sự Lành Mạnh Hóa Xã Hội
Những Điểm Đề Nghị
Điểm Báo
Theo Gót Trạc Truyền
Bên Ni Cũng Vui Lắm
Phương Trời Cao Rộng
Nhớ Ơn Cha
Chọn Một Con Đường
Papa Bear - Gấu Cha
Chiếc Áo Nhật Bình
Sống Trong Năm Gà
Má Nằm như Ngủ Yên và Mộng Đẹp
Hòn Sỏi Bước Chân
Hơi Thở Mùa Xuân
Tỳ Ni - Những Bài Thiền Tập Căn Bản
Từ Hiếu Vào Đông
Khi Bình Minh Trở Về
Em Muốn Làm Cây Thông
Lộc Uyển - Cõi Tịnh Độ Miền Tây Mỹ
Đôi Mắt Ban Đầu
Kinh Thích Ý Chân Chính
Nguyện Tiếp Nối Hoài Bão
Lữa Hồng Phương Bối
Hương Trà Tỏa Ngát
Hạnh Phúc Trở Về
Bố Mẹ Đừng Lo!
Nhìn Lại
Bước Đầu Chuyển Hóa
Tiếp Xúc - Tiếp Trợ
Lịch Hành Hóa Năm 2006
Lá Thư Làng Mai số 29 ra ngày 12 tháng 01 năm 2006
 

Thầy Pháp Dụng là một giáo thọ tại Làng Mai. Khi mẹ thầy hấp hối, thầy đã có mặt, hướng dẫn cho mẹ và cho gia đình tu tập. Nhờ đó, mẹ thầy đã trút hơi thở cuối cùng một cách rất nhẹ nhàng, thảnh thơi. Ngay sau đó, thầy viết ra bài thơ dưới đây.

1.
giờ phút cuối
má nhìn các con
má nhìn hình ba
rồi từ từ nhắm mắt
nhắm mắt má ngủ
giấc ngủ cuối cùng
nhắm mắt bình an
má ra đi thanh thản

2.
má ra đi
mà không đi đâu cả
má ở trong con
trong anh chị bao quanh
quý thầy thỉnh chuông
chúng con niệm Bụt
tiễn má ra về
về nhà của ngoại
tiễn má rong chơi
tay má nắm tay ba
từ đây thôi hết cách xa
dạo chơi khắp chốn
vẫn là bên nhau

3.
má ra đi
chọn ngày giờ thích hợp
các con trở về quý thầy chung quanh
gương mặt của má
dù bảy ngày không ăn
vẫn bình an
má không còn đau khổ
anh chị thay phiên
nói chuyện với má
kể cho má nghe
kỷ niệm đẹp gia đình
nhắc đến ba
thì mặt má lại vui
má thương ba
chúng con thương má
chúng con thương má
chúng con thương nhau
má nhìn chúng con
đôi mắt má hài lòng
các con của má
không giận hờn nhau nữa
4.
má ra đi
con vẫn nhìn thấy má
má ở trong các chị
chị ở trong các cháu
gương mặt chị thật đẹp
gương mặt cháu thật xinh
cháu sống hiền từ
bằng trái tim của má
má ở trong anh
bàn tay má tài ba
khi anh nấu nướng
con luôn nhìn thấy má

5.
má ra đi
trả thân về với lửa
trả thân về
với đại địa bình an
chúng con tụng kinh
và nắm tay nhau
nghe thầy dặn:
thân này không phải là má
má là tình thương
má là sức sống
má là tài năng
má là bao dung
những hạt giống tốt
vẫn còn y nguyên đó
má đã trao truyền
tất cả cho chúng con

6.
má ra đi
má cứ ra đi
đi như mây trắng
đi như dòng sông
mây trắng thong dong
dòng sông cuồn cuộn chảy
như gợn khói mỏng
khi tụ khi tan
như dòng nước trong
lúc chảy lúc lại ngừng
thân của má
không còn gì trói buộc
đau đớn hết rồi
nhớ nhung không còn nữa

7.
má ra đi
ước nguyện cuối đã thành
bảy tháng sau cùng
được sống bên các con
chúng con thay nhau
về sống chung với má
không còn tiếc nuối
không còn ân hận
tâm má an
nên những giờ phút cuối
trên giường bệnh
đôi mắt má vẫn sáng
má nằm như
ngủ yên và mộng đẹp

8.
má ra đi
và giúp con thấy rõ
một chuyến ra đi
là một chuyến trở về
sống với chết
chỉ là những biểu hiện
không cách chia được
sự sống vô cùng
sự sống trong má
là sự sống trong con
sự sống trong con
có hoa vàng trúc biếc

9.
má ra đi
và con cũng ra đi
má và con
từng phút giây đổi mới
vẫn còn đi tới
vẫn nở nụ cười
càng thêm khó khăn
càng thêm vững mạnh
ở nơi nào
má cũng nâng đỡ con
phút giây nào
con cũng tiếp nối má
má và con
con và má
má con mình
mãi mãi sống bên nhau

10.
má ra đi
con ở lại cho má
ở lại trái đất này
sống từng ngày thật đẹp
khi bước đi
con bước đi cho má
đôi chân con
cùng má bước thảnh thơi
khi ngồi xuống
con ngồi yên cho má
má và con
dáng dấp thật an lành
con ăn cho má
con thở cho má
bằng đôi mắt má
con biết nhìn cái đẹp
bằng đôi tai má
con biết nghe lời hay
con sống cho má
và má đã yên tâm
má vui rồi
má còn vui hơn nữa.

Pháp Dụng, 28-5-2004