Thúy Kiều đi đón sư thầy Giác Duyên ở phi trường Nội Bài Hà Nội.
(Nối tiếp truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du, nương ý Thả Một Bè Lau của Sư Ông Làng Mai)
Sư đà hái thuốc phương xa
Mây bay hạc lánh biết là tìm đâu?
Nặng vì chút nghĩa bấy lâu
Trên am cứ giữ hương dầu hôm mai
Phải như trăng tỏ
Nhìn lên hương quyện Phật đài
Nhớ người chẳng quản đêm ngày đợi trông
Triều dâng từng đợt bên sông
Nghe như sóng vỗ vào lòng hôm mai
Bây giờ tình nghĩa hòa hai
Hiếu thân nào chỉ một vài hiếu thân
Muốn đền ân nghĩa cho cân
Phải như trăng tỏ soi gần, sáng xa.
Nay dầu chẳng bận vinh hoa
Mà đường tu tập chưa qua cửa quyền. *
Phải tìm cho được thầy hiền
Muốn cho dứt sạch trược phiền
Phải tìm cho được thầy hiền mới nên
Nàng bèn nhờ một người quen
Trong nom am tự, hương đèn cỏ hoa
Nhờ mang cánh thiệp về nhà
Dâng lên cha mẹ kẻo ra lỗi lầm
Đến thành Vô Tích
Tìm thầy, tìm Chiêu Ẩn am
May ra gót hạc đến thăm chốn này
Cuối xuân dời bước ra đi
Đến thành Vô Tích đã thì sang thu
Như mây theo gió phiêu du
Quản chi nắng Hạ, mịt mù mưa sa
Hỏi thăm khắp nẻo gần xa
Ẩn am ngày nọ hiện ra cuối làng
Mong được gặp Thầy
Thiền lam dưới cội hoa vàng
Bóng ai quét lá, ngỡ ngàng chưa quen
Người rằng lo việc nhang đèn
Tưới cây, công quả chăm sen mỗi ngày
Tuyền rằng mong được gặp Thầy
Người rằng: Sư đã tách rày mươi hôm
Nghe lời, thấy tự tâm buồn
Thương mình, xót cảnh lệ tuôn đôi hàng
Thầy đi cách núi, xa ngàn
Biết tìm đâu để... lời vàng, tri âm
Thôi thì dừng bước, luyện tâm
Soi vào hơi thở, đêm thâm lại ngày
Hương sơn đệ nhất danh lam
Trải qua suốt mấy năm dài
Một hôm có kẻ bán khoai ghé chùa
Thương người, nàng nhận xin mua
Dong dài người kể có chùa cõi Nam
Hương Sơn đệ nhất danh lam
Chúa Ba lúc trước, Quan Âm bây giờ
Ngày đêm dân chúng phụng thờ
Linh thiêng khắp nẽo đều nhờ cứu nguy
Những khi bạo gió, cuồng mây
Thuyền nhân từng cậy bàn tay cứu đời
Bao năm trên biển độ người
Ân sâu bể cả, nghĩa trời vợi cao
Nghe qua mừng kể xiết bao
Tinh sương Tuyền đã lên tàu quá biên
Xuôi Nam nhờ cậy chủ thuyền
Buôn hàng xứ Việt cơ duyên tốt lành.
Cặp bến Hồng Hà
Lênh đênh trời biển bao quanh
Tám hai ngày chẵn bao gành vịnh qua
Một ngày trong tiết tháng ba
Thuyền buôn cặp bến Hồng Hà sáng nay
Niềm vui chắp cánh như bay
Chùa Hương nức tiếng linh thay! Phật Bà
Xuôi con suối Yến
Theo người đi viếng non xa
Xuôi con suối Yến, một tà lụa xanh
Qua bến Đục, tới đền Trình
Núi như voi phục, non hình mâm xôi
Bao nhiêu cảnh, bấy nhiêu lời
Làm sao tả hết nước trời anh linh
Nghe hồn như sạch vô minh
Nghe thân như dải mây lành trên cao
Vào động Hương Tích
Mây bay trên ngọn núi nào
Theo hương, mây lại bay vào động sâu
Cõi này thật cõi nhiệm mầu
Nước sa như nhạc, hơi màu như sương
Quan Âm ngự giữa đài hương
Thoạt trông như thể Thầy thương năm nào
Hồn như thiêm thiếp chiêm bao
Lời ai văng vẳng trên cao gọi mình
"Trạc Tuyền con hỡi! trùng sinh
Vượt qua hai nẻo, vô sinh mới là
Giác duyên còn ở phương xa
Cơ duyên rồi sẽ về nhà gặp nhau"
Qua nẻo trời Tây
Từng nghe đến xứ hoa đào
Về khai pháp hội năm nào Paris
Độ đời Thầy lập thanh quy
Dắt người lớp lớp quản gì ghét ưa
Pháp mầu như thể cơn mưa
Thấm vào lòng đất được mùa trăm hoa
Trạc Tuyền chẳng ngại đường xa
Quyết tìm cho được Thầy là Giác Duyên
Trắng mây dần phủ tóc xanh
Bao chướng ngại, bấy ưu phiền
Vẫn chưa gặp lại Giác Duyên, Thầy lành
Tuyết mây dần phủ tóc xanh
Niềm mong ước cũ chưa thành như nhiên
Một ngày gió thả hoa tiên
Mở ra mới biết! Chương thiên ngày về...
Tuyền mừng mà ngỡ trong mê
Rung rinh tờ giấy, nhìn về, ngó ra
Đúng là sự thật đây mà!
Thời gian hơn tháng nữa là gặp thôi!
Hương khói bồi hồi
Ngày đêm hương khói bồi hồi
Hương mang tâm nguyện - những lời thiết tha...
Thế rồi ngày tháng dần qua
Cánh chim bạt gió, về nhà sáng nay
Áo nâu, nón lá đẹp thay!
Rất xa... mà lại như ngày xa đi
Tuyền như cỏ dại vân vi
Đông sang đợi nắng, Hạ thì chờ mây
Biết nói sao đây?
Gặp Thầy biết nói sao đây?
Thói đời muôn mặt, lòng đầy mưu toan
Lời nào thông điệp vẹn toàn
Thôi thì trải cỏ, lòng son lặng thầm
Thở vào, nghe rõ trong tâm
Thở ra hòa với ngàn năm cội nguồn
Thở vào siêu xuất bản môn
Thở ra bát ngát cõi hồn như nhiên
Lòng tan trong cõi chân thiền
Bao nhiêu nước biếc đoàn viên một nguồn
Chừ nghe sạch hết u buồn
Đàm Liên, Quý Đông Giáp Thân 2005
*Quyền: tạm
|